Dạo ấy lòng tôi bao ước mơ
Những chiều xóm nhỏ đẹp như thơ
Mây đùn mấy núi thần tiên lắm
Mây cuộn thành sông trôi lững lờ
(Khung trời mây trắng)
Những chiều xóm nhỏ đẹp như thơ
Mây đùn mấy núi thần tiên lắm
Mây cuộn thành sông trôi lững lờ
(Khung trời mây trắng)
Kính dâng mẹ những vần thơ viết vội
Là nỗi lòng trăn trở buốt con tim
Bởi chẳng còn ai sánh với mẹ mình
Vì núm ruột lòng hy sinh tất cả
Suốt một đời con làm sao đáp tạ
Ơn sinh thành dưỡng dục bấy nhiêu năm
(Mẹ)
Là nỗi lòng trăn trở buốt con tim
Bởi chẳng còn ai sánh với mẹ mình
Vì núm ruột lòng hy sinh tất cả
Suốt một đời con làm sao đáp tạ
Ơn sinh thành dưỡng dục bấy nhiêu năm
(Mẹ)
