Tình dạo đó khi không mà dang dở
Nên ngày sau chẳng gặp lại ngày xưa…
(Hương tình xưa)

1

Thầy vẫn đứng tự hào trên bục gỗ
Bụi phấn bay nhuộm mái tóc hoa râm
Dáng hanh gầy vì lối sống lao tâm
Đời hy sinh, lòng âm thầm lặng lẽ
(Thầy)