Quen gian khó mẹ âm thầm che giấu
Quen đói no cho con thắm nụ cười
Mẹ dường như chẳng có tuổi đôi mươi
Sớm vất vả từ khi còn thơ dại
Trong nghèo khổ mẹ từng quen nhẫn nại
Bởi thương con mẹ chỉ biết hy sinh
(Mẹ)

1

Còn tiếc thương gì dưới mộ sâu
Thiên thu về với buổi ban đầu
Nắm xương khô mục cười giun dế
Chẳng thiết buồn vui, chẳng đớn đau
(Kiếp đời)