Em hãy đến trói ta bằng sợi tóc
Nhốt ta vào trong đôi mắt nhung đen
Là suốt đời không thể sống xa em
Như mây gió có bao giờ ngăn cách
(Tình cuối)

1

Người sắp đi, chẳng cần chi phải vội
Lần cuối cùng có giã biệt nhau không?
Chẳng trách móc ta tự mình xưng tội
Vẫn cầu xin đôi má mãi thêm hồng
(Góc quán cũ)