E ấp tình tôi như giọt sương
Long lanh trên lá cỏ bên đường
Âm thầm giữa chốn mong manh ấy
Giá buốt đêm khuya nỗi đoạn trường
(Tình như giọt sương)

1

Người sắp đi, chẳng cần chi phải vội
Lần cuối cùng có giã biệt nhau không?
Chẳng trách móc ta tự mình xưng tội
Vẫn cầu xin đôi má mãi thêm hồng
(Góc quán cũ)