Người sắp đi, chẳng cần chi phải vội
Lần cuối cùng có giã biệt nhau không?
Chẳng trách móc ta tự mình xưng tội
Vẫn cầu xin đôi má mãi thêm hồng
(Góc quán cũ)

1

Quen gian khó mẹ âm thầm che giấu
Quen đói no cho con thắm nụ cười
Mẹ dường như chẳng có tuổi đôi mươi
Sớm vất vả từ khi còn thơ dại
Trong nghèo khổ mẹ từng quen nhẫn nại
Bởi thương con mẹ chỉ biết hy sinh
(Mẹ)