Cô gái làng bên xuân đã phai
Chẳng thèm lược giắt với trâm cài
Hồng nhan nên số đời thêm bạc
Gối chiếc phòng không biết đợi ai?
(Lỡ làng)

1

Còn tiếc thương gì dưới mộ sâu
Thiên thu về với buổi ban đầu
Nắm xương khô mục cười giun dế
Chẳng thiết buồn vui, chẳng đớn đau
(Kiếp đời)