Thuở đó khi em biết giận hờn
Và tôi lòng chớm thấy cô đơn
Nhiều đêm thức trắng dài vô tận
Ôm nỗi tương tư giữa chập chờn
(Giấc mộng đời)

1

Ta đi hết một quãng đời vấp ngã
Giữa thực hư qua mấy cuộc vô thường
Những được mất với bao lần vay trả
Đường nhân gian duyên nghiệp quả khôn lường
(Đánh mất)