Em hãy đến trói ta bằng sợi tóc
Nhốt ta vào trong đôi mắt nhung đen
Là suốt đời không thể sống xa em
Như mây gió có bao giờ ngăn cách
(Tình cuối)

1

Tôi đã đi qua khắp nẻo phố phường
Đã thấm thía quê người tình bạc
Đã buồn lắm những tháng ngày lưu lạc
Nỗi hoài hương chân đã muốn quay về
(Nhớ về Hải Lăng)