Dạo ấy lòng tôi bao ước mơ
Những chiều xóm nhỏ đẹp như thơ
Mây đùn mấy núi thần tiên lắm
Mây cuộn thành sông trôi lững lờ
(Khung trời mây trắng)

1

Cha mẹ dạy tôi:
Làm người chỉ “ăn một đọi”
Trước sau chỉ “nói một điều”
Dù đói no đừng đánh mất tin yêu
Chớ vì lợi danh bỏ quên nguồn cội
Lời dạy đó một đời tôi tắm gội
Giữ trong tim theo từng bước ly hương
(Nhớ về Hải Lăng)