Nửa khuya mưa trút từng cơn
Nằm nghe tiếng gió oán hờn trên cây
Nỗi buồn muôn kiếp về đây
Giữa lòng lá úa rụng đầy lối đi
(Mưa khuya)

1

Ta đi hết một quãng đời vấp ngã
Giữa thực hư qua mấy cuộc vô thường
Những được mất với bao lần vay trả
Đường nhân gian duyên nghiệp quả khôn lường
(Đánh mất)