Mấy bận đông tàn xuân lại sang
Lắm lúc bâng khuâng nỗi nhớ làng
Ký ức còn nguyên thời thơ dại
Nhớ chiều truông cát trắng mênh mang
(Nhớ quê)

1

Những mùa thu, những nổi buồn xa lạ
Lá theo mưa, rơi rung trước hiên nhà
Lòng trút bỏ những ưu phiền nắng hạ
Mùa thu qua, năm tháng cũng phôi pha.
(Mùa thu qua)