Ta ngồi ngắm cuối chân trời mây trắng
Vạt nắng loang tím thẫm một chiều xưa
Chiếc lá rụng bên thềm rêu vắng lặng
Về không em? Sắp đến phút giao mùa
(Không quên)
Vạt nắng loang tím thẫm một chiều xưa
Chiếc lá rụng bên thềm rêu vắng lặng
Về không em? Sắp đến phút giao mùa
(Không quên)
Quen gian khó mẹ âm thầm che giấu
Quen đói no cho con thắm nụ cười
Mẹ dường như chẳng có tuổi đôi mươi
Sớm vất vả từ khi còn thơ dại
Trong nghèo khổ mẹ từng quen nhẫn nại
Bởi thương con mẹ chỉ biết hy sinh
(Mẹ)
Quen đói no cho con thắm nụ cười
Mẹ dường như chẳng có tuổi đôi mươi
Sớm vất vả từ khi còn thơ dại
Trong nghèo khổ mẹ từng quen nhẫn nại
Bởi thương con mẹ chỉ biết hy sinh
(Mẹ)
