Không Quên

::Xem 81::

 
 
Ta ngồi ngắm cuối chân trời mây trắng
Vạt nắng loang tím thẫm một chiều xưa
Chiếc lá rụng bên thềm rêu vắng lặng
Về không em? Sắp đến phút giao mùa
Lòng chẳng ngại con đường xa muôn dặm
Chỉ e tình như ngọn lửa tàn tro
Nhìn kỷ niệm dưới vực sầu thăm thẳm
Càng thêm đau vì đã lỡ hẹn hò
Ta mãi nhớ từng ngón tay mềm mại
Vẫn không quên rạng rỡ đóa môi cười
Đêm trở giấc ta âm thầm tìm lại
Những mùa xuân một thuở tuổi đôi mươi.
 

Được đăng trong danh mục: Nghe Thơ, Tập I: KHUNG TRỜI MÂY TRẮNG.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *