Con Đường Xưa

::Xem 100::

Ta về lại con đường xưa lên núi
Đọng bên lề những hoang phế rong rêu
Từng chòm lá úa tàn theo tuổi tác
Gió buồn hiu hái rụng lá trên cây.
Lối mòn cũ vẫn còn đầy dấu tích
Những cơn mưa nước chảy xói mương sâu
Từng phiến đá mòn trơ màu xám bạc
Gợi lòng buồn theo năm tháng bể dâu
Cành cây khô bên đường con quạ đậu
Buổi sớm mai trâu ọ tiếng theo bầy
Nếp nhà tranh dưới làng nghi ngút khói
Mặt trời lên sương trắng cuốn theo mây
Cá dưới khe quậy mình nghe động đậy
Gió Lào về rát mặt má đỏ hây
Dãy Trường Sơn nửa phần khô cháy rụi
Trắng lưng đồi cỏ héo dưới lùm cây
Chiều buông xuống dưới chân bờ lau sậy
Cánh chim về thả bóng giữa trời xanh
Con đường cũ khơi lòng ta thức dậy
Nghe cuộc đời như một thoáng qua nhanh.

Được đăng trong danh mục: Nghe Thơ, Tập I: KHUNG TRỜI MÂY TRẮNG.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *