Kiếp Đời

::Xem 108::

 
Rồi sẽ già nua theo tháng năm
Vuốt râu ngồi tiếc buổi trăng rằm
Xuân xanh nhộn nhịp tình nhân đến
Nắng xế chiều hôm ai ghé thăm
Mai giã từ hai bàn tay không
Trăm năm thôi hết nợ phong trần
Chuyến xe thổ mộ buồn chân ngựa
Gõ nhịp đưa hồn xa thế nhân
Còn tiếc thương gì dưới mộ sâu
Thiên thu về với buổi ban đầu
Nắm xương khô mục cười giun dế
Chẳng thiết buồn vui, chẳng đớn đau
 
Ta gặp em trên cõi tạm này
Rượu đời ít ngọt lắm chua cay
Tình trần sương khói giăng đầu núi
Sự nghiệp cơ hồ mây trắng bay
Nên chẳng còn gì để dối gian
Thế nhân như nắng úa thu vàng
Soi gương khi biết mình ngây dại
Trót lỡ rồi em tuổi đã tàn.
 

Được đăng trong danh mục: Nghe Thơ, Tập I: KHUNG TRỜI MÂY TRẮNG.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *