Hợp Và Tan

::Xem 75::

 
Ngày đó yêu em
Anh đâu biết lòng người khó dò hơn sông, hơn biển
Bởi vì em, chẳng gian dối bao giờ
Ngày đó cuộc đời như mảnh trăng thơ
Gieo vào lòng nhau từng câu chân thật
Lời yêu thương nói bằng đôi mắt
Vẫn không giấu được thẹn thùng
Chỉ dám âm thầm ấp ủ nhớ nhung
Thư viết bao lần chưa trao đã xé
Ngày đó
Em bước vào hồn tôi chân lướt nhẹ
Giấc chiêm bao run rẩy nụ hôn đầu
Như đã bao lần rảo bước tìm nhau
Lòng muốn gặp vừa ngập ngừng … không gặp
Rồi tuổi đời như dòng sông bồi lấp
Khi xa nhau ta chợt thấy đêm dài
Và nỗi buồn nào ai biết hơn ai.
Mảnh trăng khuyết, chưa tròn sao vội khuyết?
Ngày đó, thế là đã hết
Ngày mai, ắt cũng không còn
Lỡ hôm nào giữa phố xá người đông
Có gặp lại, chắc càng thêm e ngại
Chẳng phải vì còn vụng dại
Vì đời đã quá nên khôn
Xin chút bình minh trong buổi hoàng hôn
Để nhớ mãi thuở dòng sông chưa lấp.
 

Được đăng trong danh mục: Nghe Thơ, Tập I: KHUNG TRỜI MÂY TRẮNG.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *