-NGÀY MAI TRẢ LẠI (trường thi)

::Xem 342::


Ngày mai trả lại cho đời
Lời ru của mẹ một thời ấu thơ
Trả về lại cõi hoang sơ
Ngôi nhà mái lá bên bờ tre xanh
Con đường ngõ rẽ khúc quanh
Vồng khoai bụi sắn luống hành bên nương
Dấu chân theo mẹ đến trường
Lối mòn thuở nhỏ vẫn thường đi qua
Nắng trưa núp bóng tre già
Chợ tàn chờ mẹ mua quà cho con
Trả về đồng lúa xanh non
Con đê bến nước vẫn còn như xưa
Giữa mùa tháng lạnh ngày mưa
Mái chùa cổ kính dấu mờ rêu xanh
Dân tôi chất phác hiền lành
Tu tâm tích đức để dành ngày sau
Trả về dãy núi cỏ lau
Gió Lào cây rụi chất màu da cam
Hố bom phơi trắng rừng tràm
Pháo vang đạn nổ nghe nhàm đôi tai
Lâm li đọng giữa canh dài
Lời ai khóc cỗ quan tài đêm khuya?
Ngày mai trả lại ngày kia
Một thời áo trắng xa lìa tuổi thơ
Nhớ khi sáng sớm chào cờ
Buổi đầu vào lớp giữa giờ giải lao
Thương thầy lời giảng ngọt ngào
Một đời bụi phấn dạt dào tình thương.
Bao mùa phượng đỏ sân trường
Thắm tình bè bạn đẹp đường em đi
Chiến tranh vùi lấp mùa thi
Em sang bên ấy rồi đi lấy chồng
Có người theo nghiệp nhà nông
Đứa vào trận mạc mãi không thấy về
Lửa hờn bốc cháy trời quê
Cổng trường khép kín bốn bề quạnh hiu
Trả về với những buổi chiều
Chuyến xe Thành Cổ – Nhan Biều qua nhanh
Dính chân đất đỏ Khe Sanh
Đường về Cam Lộ xanh xanh vườn chè
Gió Lào thổi cháy hàng tre
Buổi trưa Cửa Việt ngồi nghe sóng gào
Ghé thăm Vĩnh Mốc hôm nào
Lối vào địa đạo hầm hào loanh quanh
Nhớ nồi cháo bột Diên Sanh
Chùm nem chợ Sải em dành cho tôi
Nhớ từng lát thịt mâm xôi
Thơm mùi cháo họ trên nồi bốc hơi
Ngày mùa lúa gặt rơm phơi
Mùi hương bánh ướt thơm trời Phương Lang
Thấm cay trái ớt khô vàng
Đậm đà nước mắm từ làng Thâm Khê
Vây quanh dưới bóng trăng thề
Ngất ngây men rượu xóm nghề Kim Lông
Đông Hà, Ái Tử, Triệu Đông
Câu Nhi – Mỹ Chánh những vùng rong chơi…
Ngày mai trả lại cho đời
Trang thơ tôi viết một thời yêu em
Chiếc trâm cài mái tóc đen
Quà trao kỷ niệm làm quen buổi đầu
Em về mặc áo cô dâu
Nụ hôn xưa vẫn in sâu vào hồn
Bao năm trăn trở dập dồn
Tình tôi em đã thầm chôn vào lòng
Trả về ngày tháng lưu vong
Rời làng đi biệt vào trong Nam Kỳ
Ngày đầu dọn rẫy trồng mì
Phận nghèo đâu dám so bì cùng ai
Khom lưng cưa khúc gỗ dài
Lót lòng nửa buổi một vài củ khoai
Nhớ chiều vác củi mỏi vai
Áo vương dính ngọn cỏ gai bên đường
Bôn ba xoay sở can trường
Bỏ nghề lam lũ theo đường công thương
Cửa hàng lương thực khai trương
Làm nghề xây dựng mở đường công danh
Mùa xuân trên đất Quảng Thành
Trời thương hóa kiếp tôi thành chủ nhân
Cuộc đời rũ bớt phong trần
Sài Gòn – Hà Nội những lần đi qua
Có khi chén rượu khay trà
Chất chồng công việc đậm đà men say
Một mai trả lại nơi này
Những chồng sách sổ xếp dày mấy kho
Những lần trăn trở đắn đo
Xây công trình mới, đúc pho tượng đài
Con đường đang mở khá dài
Nhịp cầu vừa bắc mấy vài chênh vênh
Công viên bãi cỏ mông mênh
Ngôi trường khu chợ mái đình thênh thang
Trả về đám thợ giỏi dang
Mộc nề điện nước gò hàn tiện phay
Đàn em giúp việc hàng ngày
Những người cai quản nơi này nơi kia
Công trường tổ nhóm phân chia
Thương anh lái máy đầm đìa mồ hôi
Đoàn xe ngoài mỏ xa xôi
Tung mù bụi đất nhả hồi còi trưa
Trả về với những ngày xưa
Đêm trăng Thụy Sỹ, chiều mưa Đại Hàn
Đàn bò cối gió Hà Lan
Tiếng chuông gợi nhớ chiều tàn Pari
Bâng khuâng sợi nắng Cali
Đấu trường La Mã, thành trì Ăng Kô
Lối về qua những thành đô
Năm châu bốn bể sông hồ núi non
Dường như trong tủ vẫn còn
Tấm hình in nét héo mòn tháng năm
Gợi lòng mẩu chuyện xa xăm
Cánh tay gác trán đêm nằm lặng thinh
Từng trang lưu bút ân tình
Những dòng nhật ký mấy nghìn ngày qua
Còn nguyên chiếc áo của Cha
Nửa chai nước suối lúc xa lìa đời
Chân đạp đất, đầu đội trời
Giữ tròn hiếu đạo một đời nghĩa nhân
Tổ tiên tích đức muôn phần
Để con cháu có vạn lần quang vinh
Cám ơn duyên kiếp chung tình
Trăm năm đã trọn đạo mình với tôi
Lời ca dao ngọt bờ môi
Vỗ về giấc ngủ em ngồi ru con
Lớn khôn mấy đứa vuông tròn
Thương em vất vả cúi lòn sớm khuya
Nghĩa tình tạc giữa lòng bia
Trăm năm hóa đá ngày kia vẫn còn
Trả về cho những đứa con
Bước chân dẫm nát lối mòn ba đi
Cuộc đời gian khó sá chi
Chờ ngày rạng rỡ vinh quy huy hoàng
Gởi con ước mộng dở dang
Từng đêm trăn trở lỡ làng chưa yên
Trao con khuôn mặt ngoan hiền
Cùng mùa xuân mới khắp miền xa xôi
Một mai trả bóng trăng trôi
Soi vườn sân thượng nhà tôi đêm rằm
Giọt sương ướt chỗ tôi nằm
Thấm trong cây cỏ hằng trăm vui sầu
Rủ nhau uống cạn mấy bầu
Say sưa với bạn nửa đầu hôn mê
Lung lay trước ngõ đi về
Bóng cây hoa sữa bên lề gió đưa
Mái nhà che chở nắng mưa
Xây trong năm tháng tôi vừa đến đây
Lòng xin gửi lại nơi nầy
Trái tim đã mổ vết trầy nhói đau.
Lặng nhìn sân trước vườn sau
Vầng trăng soi bóng hàng cau bên hè
Trả về dấu vết bánh xe
Chạy quanh thị trấn ngày hè năm xưa
Đất bùn dính áo chiều mưa
Một tay em giặt cho vừa lòng tôi
Những chiều ngồi ngắm mây trôi
Những đêm đếm đủ mấy hồi chuông ngân
Âm vang chó sủa xa gần
Tiếng gà gáy sáng xua dần bóng đêm
Đong đưa chiếc võng bên thềm
Muộn màng giấc ngủ êm đềm ban trưa
Nơi đây xuân trải mấy mùa
Lòng tôi ấp ủ mái chùa Từ Quang
Tìm vui trong ánh đạo vàng
Thấm lời kinh kệ đạo tràng dâng hương
Trả về người bạn thân thương
Cách xa lâu chẳng tiện đường ghé qua
Đồng hương lối xóm bên nhà
Cô dì chú bác ruột rà anh em
Những người đồng nghiệp thân quen
Kẻ cùng trang lứa nghèo hèn giàu sang
Xin nâng những cốc rượu vàng
Uống mừng vạn sự huy hoàng đi qua …!

Được đăng trong danh mục: Nghe Thơ, Tập I: KHUNG TRỜI MÂY TRẮNG.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *