Lỡ Làng

::Xem 111::

 
Cô gái làng bên xuân đã phai
Chẳng thèm lược giắt với trâm cài
Hồng nhan nên số đời thêm bạc
Gối chiếc phòng không biết đợi ai?
Mười hai bến nước giữa đục trong
Cắm sào cô chẳng chịu sang sông
Hiu quạnh trước thềm hoa cau rụng
Héo hắt vườn sau một khóm hồng
Ngày đó ông tơ xe trăm mối
Mỉm cười cô bảo: Chợ còn đông
Từ lúc chợ tàn lòng thêm rối
Chẳng biết tìm đâu sợi chỉ hồng!
Đời đã xế chiều hết ngóng trông
Có lẽ cô em đã ế chồng
Thôi đành trút đổ cho duyên phận
Lặng lẽ neo thuyền ở cuối sông.
 

Được đăng trong danh mục: Nghe Thơ, Tập I: KHUNG TRỜI MÂY TRẮNG.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *