Nhớ Về Hải Lăng

::Xem 165::

 
“Hải Lăng!”
Hai tiếng thiêng liêng suốt đời mãi nhớ
Mãi mang theo trên từng bước tha phương
Là nơi lần đầu tôi gọi quê hương
Là nắm đất mẹ chôn núm ruột
Hải Lăng ơi !!!
Làm sao tôi quên được
Buổi học đầu tiên mẹ dẫn đến trường
Đứng ngập ngừng trong nắng sớm tinh sương
Lòng bỗng rưng rưng nhớ nhà muốn khóc!
Là đường qua rú, qua truông
Là trái sim, trái móc
Ngọt lịm tuổi thơ mấy khúc ca dao
Là mặt nước lung linh con cá móng giữa rào
Là những trưa hè não nùng tiếng Cuốc (Quốc)
Thơm ngọn khói đồng tha thướt
Khét lẹt gió Lào nóng rát thịt da
Quận lỵ nghèo nàn chỉ mấy ngã ba
Có bao kẻ được lần ra chợ tỉnh
Trơ đáy lòng sông Vĩnh Định
Ngọt ngào ruộng lúa Diên Sanh
Tháng chín, tháng mười nước bạc vây quanh
Mùa đông đến lạnh như dao cắt
Chẳng ở đâu như ở quê tôi
Lam lũ sức người trồng khoai trên cát
Đất cằn khô vẫn xanh bí, xanh bầu
Công cha một đời cuốc bẫm cày sâu
Chân lấm tay bùn áo nâu quần vá
Nghĩa mẹ thân cò vất vả
Bốn mùa đồng cạn sông sâu
Bắt ốc mò cua mưa nắng dãi dầu
Cho con cái ngày sau no ấm
Hải Lăng ơi!
Lòng tôi nhớ lắm
Bầu trời quê thăm thẳm sáo diều bay
Bầy gà con hoảng hốt dưới tàn cây
Tưởng quạ săn mồi rúc vào cánh mẹ
Từng vạt nắng chiều trải nhẹ
Hoàng hôn trong gió lao xao
Cuối chân trời núi biếc nối theo nhau
Khát vọng lớn thành non cao vời vợi
Cha mẹ dạy tôi:
Làm người chỉ “ăn một đọi”
Trước sau chỉ “nói một điều”
Dù đói no đừng đánh mất tin yêu
Chớ vì lợi danh bỏ quên nguồn cội
Lời dạy đó một đời tôi tắm gội
Giữ trong tim theo từng bước ly hương
Tôi đã đi qua khắp nẻo phố phường
Đã thấm thía quê người tình bạc
Đã buồn lắm những tháng ngày lưu lạc
Nỗi hoài hương chân đã muốn quay về
Đã nghe thèm mùi cơm cháy om khê
Con mắm thính cay xè nước mắt
Hải Lăng ơi!
Lòng tôi quay quắt
Trong tôi ruột thắt trăm chiều
Giữa cuộc đời thành bại có bao nhiêu
Thuyền viễn xứ muốn tìm về bến đỗ.

Được đăng trong danh mục: Nghe Thơ, Tập I: KHUNG TRỜI MÂY TRẮNG.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *