Trăn Trở

::Xem 69::

 
Âm thầm tôi gọi quê ơi!
Nơi cha mẹ đã một đời vì nhau
Đò giang cách mấy sông sâu
Nghĩ thương núm ruột mà đau tấc lòng
Ngày xưa khi mẹ theo chồng
Cách chia chỉ một cánh đồng đã xa
Giờ tôi sống kiếp bôn ba
Nghĩ càng tội mẹ thương cha vô ngần
Xin cho tôi được một lần
Ôm quê ngon giấc ngủ gần ngày thơ.

Được đăng trong danh mục: Nghe Thơ, Tập I: KHUNG TRỜI MÂY TRẮNG.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *