Tình Cuối

::Xem 97::

 
Mưa hôm trước mà sáng nay chưa dứt
Đêm hôm qua hoa lá rụng đầy sân
Bước sông hồ đã thấm mỏi đôi chân
Không rượu uống buồn nhìn theo khói thuốc
Em có đến như lòng ta mong ước
Khi cung hầu như một thoáng mây bay
Khi ta bây giờ vẫn trắng đôi tay
Sầu vạn cổ về đây trong tim óc
Em hãy đến trói ta bằng sợi tóc
Nhốt ta vào trong đôi mắt nhung đen
Là suốt đời không thể sống xa em
Như mây gió có bao giờ ngăn cách
Ta chờ đợi mà chẳng hề hờn trách
Những đêm dài lạnh buốt cả hư không
Ngoài hiên buồn ngày tháng đã vào đông
Thu tàn tạ rơi theo từng chiếc lá
Ta ngửa mặt đất trời nào xa lạ
Gom trăng sao không đủ một đường gươm
Cuối đường trần là đôi mắt em thương
Ta tục lụy một thời mơ khanh tướng
Ta yếu đuối nên đã từng vọng tưởng
Trăm năm vèo chỉ một thoáng chiêm bao
Tóc trên đầu chớm bạc tự hôm nào
Mà chí lớn chưa đầy chung rượu nhỏ
Ta chợt hiểu công danh là biển khổ
Hạnh phúc đời chỉ có ở bên em
Thật nhiệm mầu từng nỗi nhớ thâu đêm
Em xa vắng xin em đừng hóa đá
Chưa tuyệt lộ nhưng lòng ta như đã
Không còn chi để hứng thú bon chen
Ta chỉ thèm sống mãi ở bên em
Quỳ bên gối làm thơ tình em đọc
Bẻ cung kiếm làm trâm em cài tóc
Men rượu đời ngọt lịm giữa môi thơm
Ta tưởng chừng như có vạn đường gươm
Chém thật mạnh vào tim mình êm ái.

Được đăng trong danh mục: Nghe Thơ, Tập I: KHUNG TRỜI MÂY TRẮNG.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *