Nhớ Quê

::Xem 89::

 
Mấy bận đông tàn xuân lại sang
Lắm lúc bâng khuâng nỗi nhớ làng
Ký ức còn nguyên thời thơ dại
Nhớ chiều truông cát trắng mênh mang
Những lần trốn học bước lang thang
Ngắm khói đồng bay gợn lúa vàng
Diều ai căng gió lên cao vút ?
Điệu sáo hồn quê lướt nhịp nhàng
Những buổi hoàng hôn ngắm mây tan
Trời xa tím ngắt đỉnh non ngàn
Xóm vạn thuyền ai neo bến vắng
Sông buồn vắng lặng chuyến đò ngang
 
Nhớ ánh trăng vàng giữa thôn trang
Bao cô thôn nữ dáng dịu dàng
Tiếng chày gõ nhịp thơm mùi gạo
Lơ lửng ngang trời mây trắng lan
Làng xóm im lìm giấc bình an
Tiếng gà xao xác gáy canh tàn
Bập bùng ánh lửa nồi cơm sáng
Cuối xóm chân ai bước vội vàng?
 
Nhớ những bình minh nắng mới sang
Nhớ sân trường cũ, nhớ vô vàn
Những lần ngóng mẹ tan buổi chợ
Những sáng theo cha bước lên ngàn
Giờ đã đi xa khỏi xóm làng
Suốt đời ôm nỗi nhớ miên man
Tôi đem tất cả theo năm tháng
Hẹn ước cùng quê dẫu muộn màng.

Được đăng trong danh mục: Nghe Thơ, Tập I: KHUNG TRỜI MÂY TRẮNG.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *