Qua Đời Anh

::Xem 95::

 
Em là nhật nguyệt giữa trời cao
Là của riêng anh, tự kiếp nào
Mỗi chiều nắng xế ngoài song cửa
Lòng cứ bâng khuâng nỗi dạt dào
Có thể em là vì sao sáng
Lạc xuống đời anh giấc chiêm bao
Từng ngày quay quắt, từng đêm trắng
Lòng vẫn mong chờ, vẫn khát khao.
Em là ngọn gió thổi hiu hiu
Thoang thoảng bay qua những sớm chiều
Nghe như trong cõi mơ hồ ấy
Rót xuống lòng anh nỗi nhớ nhiều
Có thể em là một dòng sông
Mãi trôi theo con nước phiêu bồng
Mai sau ai biết về đâu nhỉ?
Còn mãi trong anh đến tận cùng.
 

Được đăng trong danh mục: Nghe Thơ, Tập I: KHUNG TRỜI MÂY TRẮNG.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *