Như Chiếc Lá Vàng

::Xem 165::

Ta mỏi mắt nhớ về mùa thu trước
Lá vàng bay trong ký ức miên man
Bên cửa sổ không còn em gương lược
Mái hiên xưa chỉ một khóm hoa tàn
Ta bỗng thấy lòng mình như chiếc lá
Rụng xuống thềm, tê buốt một hoàng hôn
Dòng năm tháng bao người quen kẻ lạ
Đường nhân gian làm tê tái linh hồn
Lá vẫn rụng dù nay xuân mai hạ
Em vẫn xa dù nhiều chuyến xe về
Ta còn đợi vì lòng chưa từ tạ
Vẫn còn nguyên lời thuở đó hẹn thề
Nuối tiếc lắm những ngày xưa vụng dại
Em hồn nhiên ta cũng rất đơn sơ
Như chiếc lá vàng bay không trở lại
Mà thời gian có chờ đợi bao giờ.

Được đăng trong danh mục: Tập I: KHUNG TRỜI MÂY TRẮNG.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *