Gửi Người Em Gái Đồng Hương

::Xem 125::

Em mang sắc ngọc hương đào
Từ quê Quãng Trị lạc vào thế gian
Gặp nhau giữa chốn non ngàn
Mến nhau từ thuở trăng tàn cuối thu
Tôi em hai cỏi mịt mù
Nhưng cùng một kiếp phiêu du đất trời
Lúc buồn ta gọi nhau ơi
Nhớ nhau ta gởi mấy lời cho nhau
 
Gởi về giọng nói hao hao
Bàn tay còn dính đất màu thôn trang
Gởi thêm ngày tháng tương tàn
Xương phơi bãi cát kinh hoàng năm xưa
Cỏ non Thành Cổ lưa thưa
Chất chồng xác ngã chiều mưa bom thù
Lối về Lao Bảo cuối thu
Quanh co Đường 9 mây mù giăng ngang
Gởi em những ngọn lá vàng
Trường Sơn héo rụng khô tàn núi non
Trăng quê ngày tháng khuyết tròn
Một thời soi sáng lối mòn đi qua
Đôi bờ Bến Hải chia xa
Cửa Tùng dậy sóng hồn ma biên thùy
Giật mình tiếng pháo vu quy
Hoà theo loạt đạn nổ truy tìm người
 
Gởi em rộn rã tiếng cười
Sông quê mở hội tháng mười đua ghe
Trăng thanh gió mát đêm hè
Tiếng chày thôn nữ điệu vè du dương
Lung linh phượng đỏ sân trường
Dập dìu áo trắng trên đường em qua
Gởi theo góc nhỏ sân ga
Ngôi đình mái chợ cây đa bến đò
Cảm thương những buổi hẹn hò
Say sưa bãi cỏ chuyện trò đêm xưa
Quán nghèo núp dưới cơn mưa
Mõi chân đường cát nắng trưa gió Lào
 
Gởi người bao nổi xôn xao
Hẹn ngày quay lại cúi chào đất quê
Thương câu “ruộng cũng có lề”
Con chim nhớ tổ bay về từ xa
“Thôi về ta tắm ao ta
Dù trong dù đục ao nhà vẫn hơn”.

Được đăng trong danh mục: Tập II: NGUỒN CỘI.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *