Xuân Vội Vàng

::Xem 72::

Xuân đến xuân đi vô tình quá
Bao mùa người vẫn mịt mờ xa
Ta nghe từng nỗi xao xuyến lạ
Cứ chảy tràn qua trước cổng nhà
 
Ngoài hiên giọt nắng rơi lác đác
Ngọn gió bên thềm vọng tiếng em
Vô tình chiếc lá khua xào xạc
Trong mắt mơ màng dáng thật quen
 
Hỡi ơi duới bến đàn chim én
Lưu luyến gì đây mãi lượn vòng
Có phải say nhìn ta bẻn lẽn
Vì cùng ước hẹn với chờ mong
 
Năm nay thấy bóng xuân vàng óng
Đôi mắt long lanh dáng dịu dàng
Có lẽ vì chàng đang đứng đợi
Nên nàng vội bõ kẽ lang thang./.

Được đăng trong danh mục: Tập II: NGUỒN CỘI.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *